"Thơ lục bát" của Bùi Đăng Sinh

Tập "Thơ lục bát" của Bùi Đăng Sinh
21-11-2011 01:34:04 AM
VanVN.Net - Bạn đọc bài Gió xuân viết năm 1961, từng được Giải thưởng cuộc thi thơ của tuần báo Cứu quốc năm ấy, khiến nhà văn Nguyễn Tuân trân trọng viết lưu bút vào sổ tay anh: “Chúc anh văn sĩ trẻ trẻ mãi với thơ hay”; rồi đọc câu “Hôm nay xem đám cưới sao/ Đến hôm nào, đến hôm nào… cưới ta” Bùi Đăng Sinh viết năm 1967, bạn sẽ hình dung đây là một nhà thơ lãng mạn có tài và đã thành đạt. Vậy rồi cuộc đời của người dành hết đời cho thơ này vẫn đang lận đận trước ngưỡng cửa Hội Nhà văn Việt Nam. Không biết ông đã vì sao mà lận đận? Nhưng điều ấy suy cho cùng cũng chả quan trọng, quan trọng là Bùi Đăng Sinh dám hết lòng với tình yêu và với thơ: “Bây giờ vật đổi sao dời/ Gặp nhau dốc đứng cả đời vào nhau”.


GIÓ XUÂN

Mua hoa chẳng biết tặng ai
Tặng làn gió nhẹ ban mai qua phòng
Mơn man ve vuốt cánh hồng
Hương hoa theo gió chở lòng ta bay

1961


EM ĐI

Em đã đến vùng không phủ sóng
Điện thoại cầm tay im lìm
Tâm hồn anh xao động
Đọc đi đọc lại những dòng tin

Xa nhau mới biết yêu nhau thế
"Em nhớ Anh" - Anh càng nhớ em hơn
Nhà ga báo đến giờ bay quốc tế
Gửi dòng thư cuối xót xa buồn …

Giữ kín niềm đau trong tâm khảm
Cũng là hạnh phúc em ơi
Em đi, thương quá, vườn thu xám
Mình anh tìm nhặt tiếng hương rơi …

Em có mang theo nụ hôn rạo rực
Cháy trên ngực áo đương thì
Câu thơ cũ bong dần vào ký ức
Anh sõng soài, mộng mị gọi người đi
Nhà sáng tác Đà Lạt

2007


THĂM THẲM

Thăm thẳm sâu và thăm thẳm xanh
Mặt hồ ngút ngát sóng lan nhanh
Người đi im lặng đường hiu quạnh
Rượu chát nghiêng chao thăm thẳm quanh

Thăm thẳm xanh và thăm thẳm sâu
Dỗi hờn một chút có sao đâu
Mắt em như thể hồ không sóng
Sao cứ dìm anh ngợp cả đầu

Xin đừng thăm thẳm … tiếng chim kêu
Nẻo khuất tâm tư gió ngược chiều
Nhịp chậm ngỡ ngàng khi gối mỏi
Bông hoa biết khóc giữa thương yêu


THU

Mùa thu
Ngắn ngủi
Và mỏng manh
Sương buông trên cành cơm nguội

Mùa thu nói
Những điều bâng khuâng
Màn đêm dâng
Thơm mùi hoa sữa
Nhạt nhòa bóng em.

Anh đi trên con đường quen
Gặp toàn người lạ
Ngẩn ngơ mắt lá úa vàng
Thu
Dấu hiệu của thời gian
Trong vòng quay tuần tự

Em ra đi
Có mang theo quá khứ
Cỏ bùa mê thiếu nữ
Đã ngả màu
Có nhau
Rồi mất nhau
Chỉ mùa thu còn lại


VỌNG PHU

Thời nào cũng có vọng phu
Không phải mọi vọng phu đều hóa đá
Nhưng nỗi đau thì như nhau cả
Héo mòn, cô đơn.

Người dạy con gọi bố trên tường
Người cố ý nhem nhuốc
Ra đường cúi mặt bước
Người vội vàng đổ thóc ra xay
Năm
Năm
Tháng
Tháng
Ngày
Ngày
Trằn trọc
Nén vào tim tiếng khóc
Lặng thầm nước mắt ứa ra

Bao bộn bề của cuộc sống quanh ta
Vui buồn vất vả
Chợt nhìn thấy một vọng phu hóa đá
Vội quên đi những góa phụ héo mòn ?

 
XUẤT THẦN

Em vẫn em thường ngày
Khi chơi đàn
Anh nhìn thấy khác

Hóa thân vào nốt nhạc
Say sưa
Em là mưa
Là nắng
Là tiếng khóc
Là giọng cười
Là ký ức ngủ vùi
Được đánh thức
Bằng âm thanh

Anh miên man rạo rực
Tựa thôi miên

Căn phòng chợt lặng yên
Em ngồi đấy
Anh bước đến run rẩy
Tay ngừng giữa không gian
Sợ chạm vào em
Em sẽ tan.


MẮT BÃO

Tưởng đâu đã hiểu em
Nghe thơ càng bỡ ngỡ
Bao nhiêu là trăn trở
Giữa những lời yêu thương

Có một tiếng nói riêng
Trong dàn đồng ca ấy
Em vượt em rồi đấy
Câu thơ gợi dáng người

Điều ước dù qua rồi
Tình yêu còn mãi mãi
Suối gặp sông mê mải
Đưa nhau về biển xa

Rêu phủ dấu chân xưa
Ngập ngừng từng con phố
Cháy lòng mùa phượng nở
Hoa sữa thơm nồng nàn

Hiện diện giữa nhân gian
Em và thơ huyền ảo
Nếu như có mắt bão
Xin hãy nhìn lặng yên.


HOA

Hoa hồng nở giữa vườn hồng
Dấu mùa xuân chín ở trong nhuỵ vàng
Hương lan thơm nức cành lan
Em đi hái lộc vin màn sương êm
Giao thừa chỉ có một đêm
Nhưng tình yêu có muôn nghìn ban mai


ĐÁM CƯỚI SAO

Trên trời một đám cưới sao
Tìm hoài chẳng biết sao nào làm dâu?

Phải chăng vì trót yêu nhau
Nên đành mang nặng khối sầu từ nay

Cõi trời còn khổ thế này
Cõi người chua xót đắng cay thế nào

Đêm nay xem đám cưới sao
Đến hôm nào, đến hôm nào… cưới ta

Lập Thạch - 1967


NỖI NIỀM

Làm dâu Đất Tổ bao năm
Hội này con mới lên thăm Đền Hùng
Gió xuân thoảng nhẹ, ngập ngừng
Hương thơm dắt khách lên từng bậc cao
Trăm phương chẳng hẹn phương nào
Về đây thành kính cùng vào cõi xưa
Chập chờn nắng, phập phồng mưa
Cầu vồng bảy sắc đón đưa vua về

Giếng Tiên soi mái tóc thề
Khấn câu chung thuỷ mà mê mẩn hồn
Cỏ cây còn biết cội nguồn
Nữa là ta đã lớn khôn thế này
Hướng lên Đền Thượng chắp tay
Nguyện trời cao với đất dày yêu thương
Con là phận gái tha phương
Con xin nắm đất Hy Cương về thờ
Dâu thành con tự bao giờ
Từ nay thoát kiếp bơ vơi đi tìm
Nén nhang con cắm ngoài thềm
Gió qua- cháy một nỗi niềm tổ tông.


TÔI ĐI TÌM TÔI

Tìm em cuối đất cùng trời
Bây giờ tôi lại tìm tôi cho mình
Đã bơ vơ giữa cõi tình
Càng cô đơn giữa lặng thinh tâm hồn
Sao Mai tìm mãi Sao Hôm
Tôi tìm tôi biết có còn gặp tôi.


TÚ BÀ

Truyện Kiều có một Tú Bà
Nguyễn Du đã phải xót xa, bất bình
Nếu bây giờ cụ hồi sinh
Chắc rằng cụ sẽ giật mình... thác ngay.


NHƯ...

Như thuyền và biển giận nhau
Để cho con sóng bạc đầu xót xa

Như bình không được cắm hoa
Như trời không có mây là là bay

Như đường lá rụng chiều nay
Ngẩn ngơ ai biết lối này vòng vo

Như bao duyên phận hững hờ
Mặn nồng là thế, bây giờ mồ côi

Như thơ tôi, như tình tôi
Có em đã hoá dòng đời trong nhau


BÀ CHÚA KHO

Phận nghèo chẳng được ai cho
Mình đi lễ Bà Chúa Kho, xin tiền
Quá giang đến được cửa đền
Người đâu mà chật như nêm thế này?
Ô tô, xe máy đỗ đầy
Giầu rồi mà vẫn đi vay, lạ đời !
Người vay - Vàng, ngọc khắp người
Thế mà Chúa vẫn mỉm cười duyệt cho
Chắc là Chúa vốn hay lo
Nước chảy chỗ trũng, của kho mới bền…

Tổ tiên mình rõ lành hiền
Ba đời khó vẫn chưa nên chuyện gì
Lòng thành, lễ mọn, xá chi
Bao nhiêu may mắn bay đi hết rồi
Đành xin lộc vãi, lộc rơi
Về làm thơ để cho người ta xem
May ra có được ai khen
May ra nổi tiếng, đỡ thèm giầu sang.

 
Thư Pháp: Hoàng Hùng


TIẾNG HÁT NGƯỜI CHĂN BÒ

Đi nào bò ơi…
Suốt đêm bò nhớ cỏ đồi
Nhớ con chim sáo bắt mồi ngang vai
Nắng hồng sóng sánh ban mai
Bò đi… tiếng mõ vọng dài lòng khe

Đồi cao lộng gió bốn bề
Cỏ ngon bò gậm no nê cả ngày
Vòng bên kia, lượn bên này
Cỏ xanh, xanh đậm chân mây mượt mà

Ngoan ngoan này chú bê hoa
Chớ quên  lời mẹ ăn xa lạc bầy
Lúa nông trường đã chắc cây
Đừng sang phá ruộng lúa này bê ơi!

Ngân lên tiếng sáo tuyệt vời
Suối xa nghe cũng bồi hồi tiếng reo
Mây ngừng trôi, trời trong veo
Hoàng hôn đọng ở lưng đèo vàng tươi.

Nông trường ngày một thêm vui
Mỗi ngày bò một sinh sôi đầy đàn
Trại chuồng sẽ dựng thêm gian
Bò ơi, mưa núi gió ngàn đừng lo!


MUÔN NGẢ

Ngã năm, ngã tư, ngã ba
Bao nhiêu ngả thế biết là rẽ đâu
Từ tóc xanh đến bạc đầu
Tìm nhau rồi lại tìm nhau hẹn hò
Qua sông thì sợ đắm đò
Đường đi phải - trái, giằng co hết ngày
Bắt tay nhau lúc chia tay
Nào ai có nhớ hôm nay suốt đời
Gió mang kỷ niệm lên trời
Riêng ta đứng giữa mọi người phân vân
Nếu mà thân chẳng tiếc thân
Tranh giành chi nữa chút phần thịt xôi


Đường mòn lối cũ kia rồi
Còn tìm lối mới ngã ngồi, ngã nghiêng
Quay về góc nhỏ phòng riêng
Trăm nghìn vướng bận nỗi niềm một thôi
Trang thơ ướt chẳng ai phơi
Câu thơ viết có ai người đọc cho
Lòng sông còn có kẻ dò
Lòng người dài ngắn ai đo bao giờ
Trong veo lẫn với lờ nhờ
Cười giả vờ, khóc giả vờ mới hay!
Trước sau chọn một nẻo này
Lên ghềnh xuống thác rủi may mặc lòng
Đường đời muôn ngả long đong
Ta đem theo mớ bòng bong gỡ dần…


CÔ ĐƠN

Gió làm rụng hết hoa rồi
Em ngồi tựa cửa, thở dài, lặng im
Tít mù xa một bóng chim
Cánh bay mệt mỏi, lặng chìm chân mây
Trăng xanh vầng sáng hao gầy
Nẻo đường hút gió rơi đầy lá thu
Bỗng nghe vẳng tiếng chuông chùa
Trái tim côi đã lìa bờ về đâu

Biển còn đội sóng ngàn sau
Sao riêng em vội nhạt màu thời gian?


LỤC BÁT BUỒN

Thịt xương em ở Trường Sơn
Về đây chỉ có hương hồn em thôi
Hồn là em, hồn là tôi
Tưởng như thật lắm nhưng rồi lại tan
Nẻo xa gió núi mây ngàn
Khóc không thành tiếng lệ tràn ướt mi

Những ngày xưa đã qua đi
Những ngày mai biết nói gì hỡi em…


CÂY TÀI LỘC

Chẳng đòi chăm chút công phu
Chỉ nước lã, vẫn vô tư… sống đời
Đem may mắn đến cho người
Riêng cây thầm lặng đứng ngoài lợi danh


LÁNG GIỀNG

Láng giềng ơi, láng giềng ơi
Trong gang tấc, vẫn xa xôi thế nào
Nhìn nhau cách một hàng rào
Người đi đến, kẻ đi vào, biết đâu

Nhớ khi làm cỏ ruộng rau
Mấy lần em dặn hôm sau… cuối làng
Chúng mình cùng đến chợ Giang
Lúc về dừng ở Thổ Tang lễ chùa
Biết rằng mật ngọt, chanh chua
Gừng cay, muối mặn… chọn mua thứ gì
Sao đành vội vã quay đi
Tình đang say, tuổi đang thì thiết tha
Ai cười mặc kệ người ta
Em ơi cứ để mẹ cha đặt trầu
Có còn lâu lắc gì đâu
Đã vào mùa cưới từ đầu tháng nay…


NHỚ

Trời mưa thì mặc trời mưa
Anh đem theo nắng đón đưa em về
Yêu nhiều người gọi si mê
Bao lời to tát trả về gió mây
Chỉ còn Em với Anh đây
Cùng câu thơ viết những ngày nhớ mong.


CHỚM XUÂN

Những ngày lạnh cuối mùa đông
Tán bàng thưa lá ngóng vùng trời xa
Lộc non ngại rét chưa ra
Đám mây hồng cứ trôi qua lững lờ
Giao mùa còn chút ảo mờ
Bao nhiêu trầm ẩn bây giờ xôn xao
Én bay chấp chới phương nào
Từ nghiệt ngã đến ngọt ngào nơi em

Sức xuân giúp gió lay rèm
Hoàng hôn đứng lặng khát thèm ban mai
Chiều đi thảng thốt dặm dài
Nụ tầm xuân chớm nở ngoài dậu thưa
Lời ru thăm thẳm ngày xưa
Hàng cau, lối rẽ, giọt mưa tạnh dần
Môi hôn cong một nét xuân
Tiễn mùa đông tới nẻo gần, nơi xa
Nỗi khắc khoải đã vỡ oà
Rõ dần một dáng điệu đà trẻ trung.


CHIA XA

Dậu mùng tơi vẫn còn xanh
Hoa cau thơm thoảng bên mành liếp tre
Người từ ngày ấy có nghe
Non tơ sắc cỏ bờ đê mình ngồi
Nói toàn những chuyện của người
Mà say, không biết rằng trời đang mưa
Hai người một cuộc tiễn đưa
Dùng dằng đi, dùng dằng chưa quay về
Mưa nhè nhẹ, gió se se
Bên sông, cây gạo lửa nhoè cành xanh
Người về, nhà cửa tành banh
Kẻ đi biết có nên danh phận gì
Xin đừng trách cứ điều chi
Một mai khắc khoải cũng vì hôm nay
Âm thầm xâu chuỗi thành dây
Ta cùng bói lá cầu may, đợi chờ
Dù mai sau vẫn trong mơ
Còn nguyên lưu luyến, bây giờ chia xa


TÌNH YÊU NGƯỜI ĐỨNG TUỔI

Người gọi bác, người chào anh
Chưa già cũng đã trở thành cao niên
Tối ngày công việc triền miên
Hình như cảm xúc đã quên mình rồi
Chợt đâu xao xuyến hồn người
Đôi cành khô lại nảy chồi xanh tơ
Nghe con chim hót… sững sờ
Thấy dòng sông chảy lững lờ… nao nao
Qua hàng hoa muốn ghé vào
Bó hoa dâng tặng… nơi nào nhận đây
Nhìn trăng như gió nhẹ lay
Tưởng vòm lá biếc vẫy tay gọi mời
Tự nhiên bổi hổi bồi hồi
Bỗng dưng tơ tưởng những người đâu đâu
Ngập ngừng từng bước nông sâu
Hoá ra mình đã yêu nhau, hỡi mình
Soi gương ngắm lại dáng hình
Người đứng tuổi vẫn có tình yêu riêng…


TÌNH XƯA

Yêu mà chẳng cưới được nhau
Trời sao nắng thế, trầu cau héo rồi
Muốn thôi, lòng chẳng cho thôi
Sông kia bên lở, bên bồi… vẹn nguyên?
Có ai buồn vẫn hồn nhiên
Thẳm sâu dĩ vãng cồn lên mỗi chiều
Nổi chìm một kiếp rong rêu
Trót đeo đẳng, sao chẳng liều một phen
“Em còn nhớ hay đã quên”
Thuở nào gấp giấy làm thuyền vượt mưa
Vì sao từ những ngày xưa
Yêu nhau đến thế còn chưa ngỏ lời

Bây giờ vật đổi sao dời
Gặp nhau dốc đứng cả đời vào nhau
Trách người mặc cả lá rau
Làm đau cho nhớ lần sau mà đừng
Lòng sao lòng cứ ngập ngừng
Rồi đây xuống biển lên rừng lại mong
Đời người như mớ bòng bong
Gỡ đi gỡ lại có xong bao giờ
Yêu thật người tưởng yêu vờ
Muốn tung tăng thấy vướng bờ lại thôi
Trầu cau xưa đã héo rồi
Tình năm xưa vẫn bồi hồi hôm nay.


GIẾNG NGỌC

Giếng ngọc đây, người ngọc đâu
Cây thông cổ tích xanh màu xanh xưa
Tóc mây em chải lược thưa
Tôi trao lược bí có vừa lòng em
Mặt gương là mặt giếng Tiên
Ta cùng soi biết có nên nghĩa tình
Ai sinh ra tiết thanh minh
Đem câu xoan ghẹo cho mình hát đôi
Hoa sim nở mấy bông rồi
Tình em vẫn khép cho tôi đợi chờ

Hội Hùng như thực, như mơ
Mai sau… biết đến bao giờ… mai sau.


CHO NHAU

Buồn anh mua cho em
Sầu này em cứ để dành cho tôi
Canh khuya ta vẫn còn ngồi
Nghe mây gió hát, mưa rơi lặng thầm


VIẾT Ở CHÙA THÔNG

Thân em nương chốn cửa thiền
Hồn em vẫn ở mọi miền nhân gian
Dẫu rằng về cõi Niết Bàn
Nợ đời chưa trả - thanh nhàn được đâu
Lặn lội vùng xa vùng sâu
Thấm lời Phật dạy nguyện cầu, ước mong
Dừng chân tu tạo chùa Thông
Lạc thành phật tử trăm vùng xin quy
Dìu người thoát cõi u mê
Gặp ai khốn khó trở về động viên

Việc đời việc đạo vẹn tuyền
Nâu sồng đã nhuốm màu phèn nắng mưa
Tuổi xuân gửi lại ngày xưa
Tiếng tim thổn thức… đập thưa thưa dần
Em chưa đi hết đường trần
Được làm con Phật, con dân thoả lòng
Tĩnh tâm dưới mái chùa Thông
Một mai… sắc sắc không không… về trời

HƯƠNG CAU

Chúng mình chẳng đi với nhau
Cho em gửi chút hương cau theo cùng
Ngày xưa con nhện giăng mùng
Bây giờ dấu cái tương phùng trong tim
Đã yêu nên suốt đời tìm
Phần nổi trôi mất, phần chìm - chìm sâu
Cần gì phải đợi mưa ngâu
Muốn lên tự bắc lấy cầu mà lên
Còn bao nhiêu giấy làm thuyền
Xin ai chớ có bắt đền… người ta

Ngày không nhau - nhớ gọi là...
Ngày có nhau nhớ gấp ba bốn lần
Một mai cạn bể trầm luân
Mảnh duyên kia liệu có phần của anh ?...
Người đi về phía tươi xanh
Ở đây bướm đậu gãy nhành hoa cau
Em ơi đừng đợi kiếp sau
Cùng hương hoa sống cho nhau kiếp này.


GẶP SÔNG

Không phải là sông Tiền Đường
Nhìn thấy sóng nổi khác thường cũng ghê
Đời người lúc tỉnh, lúc mê
Khi trong hiện tại, khi về chiêm bao
Hôm nay ngất ngưởng tào lao
Rồi đây sự nghiệp ai nào biết cho
Biển kia còn có bến bờ
Qúa nhiều khát vọng, bao giờ mới nguôi
Cái ta chưa có, đành thôi
Cứ yêu cái có, yêu rồi sẽ say
Biết đâu qua khúc sông này
Hết đêm thăm thẳm, sang ngày mai lên
Một điều nhớ, vạn điều quên
Ai ơi, đếm lá thả thuyền ngày xưa
Người thả lá, sợ trời mưa
Kẻ gặp lá lại thờ ơ bọt bèo

Dù ta đã mất đi nhiều
Ngày mai vẫn đó - mình yêu lấy mình


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét